Tư Duy 1 Phút

Chắc hẳn có người từng nghĩ rằng: “Suy nghĩ mãi mà chẳng ra được ý nào. Giá mà ý tưởng cứ tuôn ra ào ạt thì cuộc đời mình sẽ thay đổi biết bao”.Trên đời có người lúc nào cũng vắt nát óc mà chẳng nảy sinh được ý tưởng nào ra hồn, mặt khác lại có người ý tưởng mới cứ tuôn ra ào ạt như nước. Sự khác biệt này từ đâu mà ra?Sự khác biệt này không nằm ở trí óc mà nằm ở cách tư duy của mỗi người và cách họ lưu lại thông tin và ghi chép ý tưởng. Tư duy 1 phút hướng dẫn bạn cách ghi chép lại những gì bạn nghĩ một cách nhanh nhất và chính xác nhất để bạn có thể lưu giữ những ý tưởng hay để phát huy những sáng kiến của mình và có cơ hội trở thành thiên tài. Hãy ghi lại bất cứ ý tưởng nào lóe lên trong đầu bạn trong vòng 1 phút và đừng suy nghĩ việc nó đúng hay sai, bởi nếu không ghi lại biết đâu bạn sẽ bỏ lỡ 1 ý tưởng tuyệt vời.

Những trích dẫn hay trong truyện:

– Chắc chắn ban đêm bạn luôn nằm mơ. Trong giấc mơ, có thể bạn đã nhìn thấy những cảnh tượng mới mẻ khiến bạn thốt lên rằng “Sao lại giống như một bộ phim thế nhỉ”. Tuy nhiên lúc được hỏi “Bạn có ghi chép lại giấc mơ ấy ngay khi vừa thức dậy hay không?” thì hầu như chẳng ai làm điều đó cả. Ngay cả lúc nói cười vui vẻ với bạn bè và bật lên câu “A, thú vị quá”, cũng không ai ghi nội dung câu chuyện thú vị đấy ra giấy.

Đó chính là điểm tạo nên sự khác biệt giữa bạn và thiên tài. Cảm hứng có thể đến với bất cứ ai, chỉ có điều bạn không lưu lại nó. Bạn thật sự không phải là “một người không có ý tưởng”, thay vào đó nói “bạn là người chưa nắm bắt được cảm hứng của chính mình” sẽ đúng hơn.

– Phương pháp tư duy để trở thành thiên tài mà ngay cả bạn cũng có thể làm chính là “phương pháp tư duy trong 1 phút” này.

Tôi đã viết ra quyển sách này để các bạn có thể có được những sáng tạo như thiên tài.

Chỉ cần ghi lại những ý tưởng của mình trong vòng 1 phút thì chắc chắn cuộc đời của bạn sẽ có một sự thay đổi vang dội, từ cuộc đời của một người tầm thường trở thành cuộc đời của một thiên tài.

Kể từ bây giờ bạn có thể bắt đầu việc mở cánh cửa để trở thành thiên tài rồi.

Nào, hãy học hỏi và tiếp thu “Phương pháp tư duy trong 1 phút” rồi bắt đầu bước từng bước trở thành thiên tài ngay hôm nay!

Trích đoạn sách hay

SÁNG TẠO TỪ 0 ĐẾN 1 VỚI “PHƯƠNG PHÁP TƯ DUY NGHỆ THUẬT”

1. LÝ GIẢI SỰ KHÁC NHAU GIỮA NGHỆ THUẬT SÁNG TẠO VÀ NGHỆ THUẬT BIỂU DIỄN

N
ghệ thuật có hai loại: Nghệ thuật biểu diễn (người biểu diễn) và nghệ thuật sáng tạo (người sáng tạo)

NGHỆ THUẬT BIỂU DIỄN: là nghệ thuật thể hiện những tác phẩm mà ai đó đã tạo ra và làm trung gian cho người mang nghĩa là tôi trong tác phẩm đó. Ví dụ: ca sĩ, người hát nhạc, người biểu diễn nhạc cụ, diễn viên lồng tiếng, diễn viên điện ảnh, diễn viên nhạc kịch hay là người phát thanh viên…

NGHỆ THUẬT SÁNG TẠO: là nghệ thuật thể hiện bản thân mình từ con số không tròn trĩnh để tạo ra được một điều gì đó. Ví dụ như: nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ, nhà điêu khắc, tác giả, nhà phát minh…

Rất nhiều người có suy nghĩ gắn liền với nghệ thuật, nhưng nghệ thuật biểu diễn và nghệ thuật sáng tạo rõ ràng là những lĩnh vực rất khác nhau. Trước tiên ta giải thích về 2 loại: nghệ thuật biểu diễn và nghệ thuật sáng tạo, rồi làm rõ bản thân mình muốn làm gì. Đó chính là vạch xuất phát của sự sống. Nếu có thể trả lời ngay mà không tốn một giây nào khi được hỏi là: “Bạn có đang làm công việc về nghệ thuật biểu diễn không? Hay làm công việc về nghệ thuật sáng tạo?” thì hẳn là bạn có thể bước tới thêm một bước trong cuộc sống.

NGƯỜI BIỂU DIỄN – TỰ MÌNH TRỞ THÀNH CÔNG CỤ CHÍNH

Ca sĩ được đánh giá khi hát lên những ca khúc mà ai đó đã sáng tác. Họ nói là “Tôi muốn thay đổi lời bài hát, muốn thay đổi giai điệu rồi mới hát”, nhưng sẽ không có việc thay đổi một cách tự do như thế. Diễn viên cũng vậy, về cơ bản họ không được tự do thay đổi các câu thoại. Việc diễn những kịch bản mà ai đó đã viết chính là công việc của người diễn viên. Hay với phát thanh viên trên truyền hình hoặc trên băng, đài cũng thế, họ không thể tự do thay đổi bản thảo tin tức rồi đọc nó. Công việc của họ là giữ nguyên từng lời, từng từ trong bản thảo mà nhà báo đã viết và đọc lại.

Tương tự như vậy, công việc của một diễn viên lồng tiếng cũng là đọc trên những phần đã được viết ra mà không được thay đổi gì.

Người biểu diễn trở thành công cụ chính khi con người sử dụng nhạc cụ và biểu diễn. Chẳng phải Beethoven đã biểu diễn ca khúc mình sáng tác bằng piano sao? Hay biểu diễn bằng violon? Hay là Tambourine? Và khí thế, âm sắc mà ta nghe được cũng sẽ thay đổi. Bài hát cũng vậy, chẳng phải là bạn hát sao? Hay là Utada Hikaru đã hát? Hay là Fukuyama Masaharu hát? Bởi thế nên những gì chúng ta nghe sẽ hoàn toàn khác nhau.

Nghệ thuật biểu diễn là trình diễn những thứ mà người nghệ sĩ sáng tạo đã tạo ra thông qua nhạc cụ – cũng chính là bản thân mình. Mục tiêu của người nghệ sĩ biểu diễn là trở thành một “nhạc cụ” ưu tú.

NGHỆ SĨ SÁNG TẠO – TỪ SỐ 0 TẠO THÀNH SỐ 1

Người nghệ sĩ sáng tạo là người mà từ điểm không có bất cứ thứ gì để có thể tạo ra được một điều gì đó. Nhạc sĩ là người từ chỗ không có ý tưởng mà sáng tác được bài hát bản quyền. Nhà văn từ bản nháp trên tờ giấy trắng mà viết được cả một tác phẩm bằng suy nghĩ của chính bản thân. Họ là những người đảm đương công việc tạo ra được một điều gì đó từ con số 0 tròn trĩnh. Nghệ sĩ biểu diễn là công việc mà cảm xúc tuyệt vời được đẩy lên tối đa khi trình diễn những thứ người sáng tạo đã làm ra bằng cách thông qua nhạc cụ – chính là bản thân mình.

a

Shakespeare là một người nghệ sĩ sáng tạo đã viết nên câu chuyện và diễn viên kịch nói đã thể hiện tác phẩm đó. Hay Akimoto Yasushi chính là nghệ sĩ sáng tạo đã nghĩ ra lời bài hát và AKB48 chính là nghệ sĩ biểu diễn hát và múa ca khúc đó.

Trong thế giới nghệ thuật, có rất nhiều trường hợp nhờ vào sự trình diễn của nghệ sĩ biểu diễn mà công sức của nghệ sĩ sáng tạo mới trở thành tác phẩm.

Dĩ nhiên với các nhà điêu khắc hay hoạ sĩ, chúng ta thấy chỉ có nghệ sĩ sáng tạo mới là người tạo ra sản phẩm. Lúc này, những người đi buôn tranh lại đóng vai trò của nghệ sĩ biểu diễn. Như vậy, việc vẽ nên bức tranh là nghệ thuật sáng tạo và việc bán bức tranh đó là nghệ thuật biểu diễn. Trường hợp một mình người sáng tạo làm ra tác phẩm, còn người khác bán nó được xem là sự hợp tác giữa nghệ sĩ sáng tạo và nghệ sĩ biểu diễn để tạo ra tác phẩm.

Hay trong lĩnh vực truyện tranh, cũng có trường hợp phần tác giả được chia ra thành nguyên tác và họa sĩ. Ví dụ như bộ truyện tranh Death Note (Nhà xuất bản Shueisha), nguyên tác là Ohba Tsugumi và họa sĩ là Obata Takeshi. Dĩ nhiên cũng có các tác giả vừa sáng tác vừa vẽ tranh nhưng cũng vẫn sẽ tồn tại một cách làm là nghệ sĩ biểu diễn và nghệ sĩ sáng tạo, mỗi người có trách nhiệm riêng của mình.

SÁNG TẠO NGHỆ THUẬT VÀ BIỂU DIỄN NGHỆ THUẬT, LỰA CHỌN NÀO SẼ DỄ THÀNH CÔNG HƠN?

Giáo viên ở trường, về cơ bản là người biểu diễn nghệ thuật. Công việc của họ là giảng dạy dựa trên những cuốn sách giáo khoa sẵn có. Tất nhiên giáo viên không có quyền tự ý thay đổi nội dung trong sách. Trong khi đó, làm đề thi lại là một công việc mang tính sáng tạo nghệ thuật. Đối với giáo viên ở trường học, dù là công việc mang tính sáng tạo nghệ thuật hay biểu diễn nghệ thuật thì cũng không thể thiếu. Tương tự như vậy, công việc của một giáo viên ở trung tâm luyện thi cũng thuộc cả hai mảng sáng tạo nghệ thuật và biểu diễn nghệ thuật. Soạn thảo ra những quyển sách giáo khoa là công việc mang tính sáng tạo nghệ thuật, còn dựa vào nội dung của những cuốn sách để làm cho bài giảng trở nên dễ hiểu hơn là công việc mang tính biểu diễn nghệ thuật.

Công việc được cho là khó khăn nhất của một phát thanh viên ở đài truyền hình là việc họ phải trở thành ký giả hay đạo diễn khi không đủ nhân lực. Công việc của một phát thanh viên là công việc mang tính biểu diễn nghệ thuật như đọc các bản tin tức hay tường thuật quảng cáo. Tuy nhiên, vì lý do không đủ người nên họ buộc phải tác nghiệp ở mảng điều tra viết phóng sự, một công việc mang tính sáng tạo nghệ thuật. Nếu một thành viên của AKB48 nói rằng: “Tôi có thể viết lời bài hát”, điều này thực sự sẽ gây bất thường. Ngược lại, Yasushi Akimoto cũng khó có thể nói ra rằng: “Tôi có thể hát”. Thường thì mọi người hay cho rằng nghệ sĩ là những người thuộc một nhóm “nghệ thuật” chung nhất. Tuy nhiên, sáng tạo nghệ thuật và biểu diễn nghệ thuật, “cái đang được yêu cầu” cũng như cái “sản xuất ra” là hoàn toàn khác nhau. Do đó mà chúng thường không cùng tồn tại.

Dù cho bạn chọn sáng tạo hay biểu diễn đi chăng nữa, chỉ cần bạn chú tâm vào nó, nhất định sẽ dễ dàng thành công.

2. NGHỆ THUẬT BIỂU DIỄN – DỄ DÀNG ĐƯỢC NHẬN RA

NGHỆ THUẬT SÁNG TẠO – KHÓ ĐỂ ĐƯỢC NHẬN RA

Vì biểu diễn nghệ thuật là những công việc hiện diện trước mặt mọi người, nên dễ dàng được nhận ra và coi trọng. Ví dụ như khi thấy một ca sĩ hát trên tivi, người ta sẽ thường khen: “Tuyệt quá!”. Ngoài việc có thể được đánh giá là giỏi hay tệ một cách rõ ràng, vì nghệ thuật biểu diễn có thể khiến cho khán giả trở nên xúc động, nên nó cũng giúp dễ dấy lên cảm giác thực hơn.

Khi chúng ta hỏi những đứa trẻ: “Tương lai con muốn làm gì?”, thường thì những công việc mà chúng trả lời đều mang tính biểu diễn nghệ thuật.

Trở thành ca sĩ, phát thanh viên, hoặc diễn viên, hầu hết đều là những công việc mà mọi người dễ dàng nhận ra. Trong khi đó, với học sinh mẫu giáo, những câu trả lời như: “Con muốn trở thành nhạc sĩ” lại không hề có. Có rất nhiều đứa trẻ trả lời rằng: “Con muốn làm siêu nhân”, nhưng lại không có đứa trẻ nào trả lời rằng: “Con muốn trở thành nhà văn, người viết ra truyện siêu nhân”.

Lợi nhuận mà âm nhạc mang lại được chia đều cho người viết lời bài hát, người viết nhạc và ca sĩ theo tỷ lệ 1:1:1. Thực tế thì ngoài 1/3 khoản tiền đó ra, thu nhập của ca sĩ vẫn còn tiếp tục tăng lên. Tuy nhiên, đối với người nghe nhạc, họ chỉ biết đến người hát, họ thường nghĩ: “Bài hát này khá hay, nhạc có vẻ dễ nghe, hóa ra là họ có thể hát được thể loại này”.

Phần lớn mọi người khi nhìn thấy Seiko Matsuda đang hát đều nghĩ: “Mình muốn trở thành người giống như Seiko”. Vì Seiko là một ngôi sao nổi tiếng nên 99% số người sẽ trả lời họ muốn được làm những công việc mang tính biểu diễn nghệ thuật tương tự như cô ấy.

Cũng có những người sẽ nghĩ rằng: “Nếu được Seiko nhận lời hát bài hát của mình thì tốt biết mấy. Tôi muốn trở thành người viết lời bài hát/người viết nhạc giống như những người đã sáng tác ra bài hát của Seiko”. Đó chính là những người làm công việc sáng tạo nghệ thuật của thế giới. Cứ 99 người nghĩ rằng họ muốn trở thành Seiko Matsuda thì lại có một người muốn trở thành nhà sản xuất âm nhạc, và người đó dĩ nhiên có thể trở thành một nghệ sĩ sáng tạo.

NHỮNG NGƯỜI TẠO RA NGHỆ THUẬT THƯỜNG LÀM VIỆC Ở NHỮNG NƠI CHÚNG TA KHÓ CÓ THỂ TRÔNG THẤY ĐƯỢC.

Trong buổi hòa nhạc của Johnny’s, chúng ta có thể dễ dàng tận mắt nhìn thấy dáng vẻ say mê khi trình diễn của những con người tài năng. Trên sân khấu, trước mắt chúng ta chính là một màn trình diễn vô cùng mãn nhãn của người nghệ sĩ. Những người biểu diễn nghệ thuật đều có chung một đặc điểm đó chính là chúng ta có thể thấy được thành quả lao động của họ bằng mắt.

Đương nhiên có thể sẽ có một chút bất tiện và đáng tiếc nếu như bạn nghe tường thuật một trận đấu bóng chày chuyên nghiệp trên radio bởi bạn sẽ không có cơ hội chứng kiến các tuyển thủ thi đấu hay như thế nào, nhưng đối với những khán giả được xem trực tiếp trên sân vận động và màn ảnh nhỏ thì lại có thể tận mắt thấy được những điều ấy.

Trong khi đó, những người sáng tạo ra nghệ thuật lại thường làm việc ở những nơi mà chúng ta khó có thể thấy được. Người nhạc sĩ sáng tác ra những ca khúc cho Johnny’s đã chăm chỉ làm việc để tạo ra những giai điệu, những lời ca ở những nơi mà chúng ta không thể nào biết được. Các tiểu thuyết gia đã từng có những lúc trầm ngâm suy nghĩ và miệt mài sáng tác trong những căn phòng đầy ắp vỏ lon mà chẳng có ai biết đến.

Nghệ sĩ biểu diễn luôn đứng trước bao ánh mắt của hàng nghìn khán giả, song nghệ sĩ sáng tạo lại phải luôn nỗ lực ở những nơi hầu như không ai biết đến.

Những tác giả nếu có thời gian rảnh rỗi, họ sẽ xuất hiện trên sóng truyền hình nhưng khi đã chấp bút thì lại vô cùng lặng lẽ. Những nhà điêu khắc khi có thời gian sẽ xuất hiện trước công chúng nhưng khi bắt tay vào chạm khắc gỗ thì họ chỉ thích sự tĩnh lặng để suy ngẫm. Để trở thành những nhà sáng tạo nghệ thuật như thế chúng ta phải có những lúc dẹp bỏ lối suy nghĩ “Tôi muốn được người khác biết đến”, hay nói cách khác là khao khát được người khác thừa nhận. Bạn phải chịu chấp nhận làm những công việc mà chẳng mấy ai thấu hiểu, những công việc làm trong đơn độc, lẻ loi thì mới có thể trở thành những người sáng tạo nghệ thuật.

3. NGHỆ SĨ BIỂU DIỄN – CÓ SỰ PHÂN BIỆT ĐẲNG CẤP

NGHỆ SĨ SÁNG TẠO – KHÔNG CÓ SỰ PHÂN BIỆT ĐẲNG CẤP

Đối với các nhà sáng tạo nghệ thuật, khái niệm ai hơn, ai kém không tồn tại. Không hề có những sự so sánh như “Giữa Picasso và Chagall, ai vẽ đẹp hơn?” hay “Murakami Haruki với Kyotaro Nishimura, ai hơn ai?” mà chỉ có sự phân chia “thích hay ghét”. Chúng ta ghét cả hai cũng được, thích cả hai hay chỉ thích một trong hai cũng không sao hết. Các nghệ sĩ sáng tạo đều sáng tạo tác phẩm từ con số 0, chính vì vậy khi đem so sánh họ với những người khác, chúng ta không cách nào bình phẩm xem ai ưu tú hơn ai được.

Còn đối với nghệ sĩ biểu diễn, khái niệm hơn kém vẫn còn tồn tại. Dù là tuyển thủ bóng chày thì vẫn có những chỉ tiêu về homerun và tỷ lệ đánh bóng. Những tuyển thủ có tỷ lệ đánh trúng bóng đạt 30% sẽ được đánh giá là xuất sắc hơn những tuyển thủ chỉ đạt được 20%. Hay những tuyển thủ đánh được 30 cú homerun sẽ được cho là chuyên nghiệp hơn những người không đánh được cú homerun nào.

Những người truyền tải nghệ thuật luôn luôn phải đón nhận ít nhiều lời bình phẩm từ phía người khác. Khi họ đạt những thành tựu đáng kể, họ sẽ được xã hội ngợi ca hết lời. Ngược lại, khi họ mắc phải một số vấn đề gì đó, họ sẽ bị xã hội chê bai, dè bỉu. Đối với những người phát thanh viên cũng vậy, họ cũng sẽ nhận được các lời bình phẩm như “Người này nói thật thu hút”, “Người này nói chẳng muốn nghe”. Trái lại, về tranh của họa sĩ Picasso thì không thể nào áp dụng khái niệm bình phẩm “bức tranh này xứng đáng được 100 điểm” hay “tôi cho bức tranh này 80 điểm” được.

Tôi cũng đã từng bình phẩm một người phát thanh viên “nói không tốt gì mấy” khi ở cương vị cũng là một người phát thanh viên. Chính vì vậy mà trên thế giới, nhiều người vốn là nghệ sĩ biểu diễn đang có xu hướng chuyển sang sáng tạo nghệ thuật.

4. NGHỆ SĨ BIỂU DIỄN – CÓ THỂ THAY THẾ

NGHỆ SĨ SÁNG TẠO – KHÔNG THỂ THAY THẾ

Những nhà sáng tạo nghệ thuật là những người độc nhất vô nhị trên đời này. Bất cứ ai cũng không thể thay thế được họ. Ví như Edison, Picasso hay Michelangelo thì chuyện thay thế họ là chuyện không thể xảy ra hay nói một cách khác đó là chuyện không bao giờ tồn tại được. Tuy cũng có những người đã cố gắng mô phỏng lại các bức tranh của Picasso nhưng điều đó không có nghĩa họ sẽ là một Picasso khác.

Tuy nhiên, đối với những người biểu diễn nghệ thuật thì họ sẽ luôn có thể bị thay thế bởi bất cứ một người nào đó. Ví dụ, nếu một người nghệ sĩ piano xin nghỉ vì lý do sức khỏe không tốt thì sẽ có những người nghệ sĩ piano khác trình diễn thay cho họ. Nếu cả diễn viên chính và diễn viên đóng thế cùng có mặt thì sân khấu sẽ được hoàn thiện hơn. Thông qua double cast (trình diễn kép), sẽ có nhiều diễn viên cùng đóng chung một vai diễn.

Khi còn là phát thanh viên, tôi từng chịu trách nhiệm chương trình radio trực tiếp có tên gọi “Nụ cười Cruise của Takashi Ishii”. Lúc đấy tôi nghĩ vì tên tuổi của bản thân đã gắn liền với chương trình quá nổi tiếng này nên nếu Takashi Ishii nghỉ thì kênh radio này cũng sẽ hủy phát sóng. Tuy vậy, trong mười ngày tôi nhập viện, có một nữ phát thanh viên là hậu bối của tôi đã đảm nhiệm lại kênh radio này, ngoài việc cô ấy dẫn dắt chương trình còn tốt hơn cả tôi thì cô ấy không hề thay đổi bất cứ điều gì của chương trình.

Tôi đã từng nghĩ vì tên tuổi của phát thanh viên luôn gắn liền với chương trình họ dẫn trên sóng truyền hình, nên khi có sự hoán đổi nào đó xảy ra thì không phải ai cũng có thể thay thế được. Tuy nhiên, ngay cả với chương trình hàng đầu của bản thân, lúc tôi không có mặt nó vẫn được thực hiện suôn sẻ.

Sự tồn tại của phát thanh viên luôn có thể được thay thế.

5. NGHỆ SĨ BIỂU DIỄN – KHÔNG CÓ TÊN TRONG SỬ SÁCH

NGHỆ SĨ SÁNG TẠ0 – ĐƯỢC LƯU TÊN TRONG SỬ SÁCH

Nghệ sĩ sáng tạo là những người lưu lại tên mình trong sử sách. Trong lịch sử văn học, những nhà văn với các tác phẩm văn học của mình luôn được ghi danh trong lịch sử. Nhà văn Natsume Soseki, nhà dịch giả kiêm viết tiểu thuyết và làm thơ Mori Ogai, nhà văn kiêm nhà biên kịch Mishima Yukio, nhà văn Kobayashi Takiji… đều là những nhà sáng tạo nghệ thuật.

Shakespeare cũng vậy, vì ông cũng là một nhà sáng tạo nghệ thuật tuyệt vời nên sau khi ông mất đi, tên tuổi của ông vẫn còn vang vọng mãi đến các thế hệ sau này. Vậy mà những người cùng biểu diễn chung sân khấu với ông thì hầu hết đều không được mọi người biết đến. Mặc dù họ là những người biểu diễn cực kỳ giỏi đi chăng nữa, thì sau mười hay hai mươi năm sau cũng sẽ bị lãng quên.

Fujiko Fujio, tác giả của bộ truyện tranh nổi tiếng “Doraemon”, đã được khắc tên mình vào lịch sử nhân loại. Vậy có một câu hỏi đã được đặt ra rằng có nên viết tên của các diễn viên lồng tiếng trong bộ phim được dựng từ truyện ấy vào sách lịch sử không. Vì những diễn viên lồng tiếng của các nhân vật như là Nobita, Suneo hay là Jaian thì đều không có mặt trong sách lịch sử. Mặt khác, trong bộ phim được dựng từ truyện “7 viên ngọc rồng”, ai cũng phải công nhận về khả năng lồng tiếng xuất sắc của bà Nozawa Masako. Dù là Songoku, Songohan hay Songoten thì người ta cũng có thể phân biệt được các nhân vật qua giọng nói, đó là một khả năng thiên phú. Nhưng tên tuổi của bà lại không được ghi vào lịch sử văn học. Khác với ông Toriyama họa sĩ vẽ truyện tranh, suy cho cùng bà cũng chỉ là một người nghệ sĩ truyền tải nghệ thuật mà thôi.

Nghệ sĩ biểu diễn, tuy có thể được đánh giá là “xuất thần” trong một khoảnh khắc, thì sau khi họ mất đi, người nghệ sĩ đó cũng không thể lưu danh trong sử sách được.

Chỉ có nhà sáng tạo nghệ thuật mới có thể biến số 0 thành số 1, và thậm chí sau khi họ mất đi, những thứ họ tạo ra sẽ luôn sống mãi với thời gian.

6. NGHỆ SĨ BIỂU DIỄN – MÀN TRÌNH DIỄN CHỈ TỎA SÁNG TRONG CHỐC LÁT

NGHỆ SĨ SÁNG TẠO – TỎA SÁNG SAU KHI HOÀN THÀNH MỘT TÁC PHẨM

Nghệ sĩ biểu diễn chỉ tỏa sáng trong khoảnh khắc họ trình diễn. Các diễn viên được mọi người khen “Tuyệt quá” trong khoảnh khắc trình diễn, thế nhưng không ai nhìn thấy cảnh tượng khi các diễn viên chờ đợi phía sau sân khấu với bóng dáng vật vờ hay lúc họ lảo đảo trong quán rượu. Người phát thanh viên cũng thế, mọi người chỉ nhìn thấy hình ảnh của họ khi họ đọc tin tức trên tivi, còn cảnh tượng họ chuẩn bị ra sao vào hai mươi phút trước đó thì không ai thấy hết. Những người chỉ tỏa sáng trong khoảnh khắc trình diễn chính là nhà nghệ thuật biểu diễn.

Mặt khác, với nhà nghệ sĩ sáng tạo, khoảng thời gian họ chế tác sản phẩm luôn diễn ra trong thầm lặng. Chẳng hạn hình ảnh tôi đang viết đoạn văn này, bởi vì chỉ có mình tôi đang đánh máy với cái máy tính trước mặt nên không ai nhìn thấy điều đó cả. Sự thầm lặng ấy tương tự hình ảnh con hạc dệt vải trong câu chuyện “Sự trả ơn của con hạc”. Các nhà nghệ sĩ sáng tạo luôn sáng tạo những tác phẩm cho đời mặc cho không ai chứng kiến.

Khi sáng tác câu chuyện: “Cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer”, tác giả Mark Twain vừa nằm vừa sáng tác tác phẩm. Việc này chẳng liên quan gì đến câu hỏi: “Làm sao tác phẩm này lại có thể ra đời như thế?”. Một khi tác phẩm hoàn tất, việc bạn vừa ngả lưng vừa sáng tác, hay việc bạn sáng tác tác phẩm trong lúc khỏa thân, đều không thành vấn đề. Sau khi hoàn thành, các tác phẩm của nhà nghệ thuật sáng tạo vẫn còn lưu tiếng thơm muôn đời, cho dù là cả trăm hay nghìn năm sau. Các bản nhạc Mozart sáng tác, tranh do họa sĩ Picasso vẽ, hay bài thơ Murasaki Shikibu đã ngâm, những tác phẩm do nghệ sĩ sáng tạo sáng tác, bất chấp thời đại, vẫn khiến mọi người rung động.

NHÀ NGHỆ THUẬT BIỂU HIỆN SỞ HỮU NĂNG LỰC VƯỢT KHÔNG GIAN, VƯỢT THỜI GIAN

Tuyển thủ bóng chày, nếu không có mặt trên sân bóng chày thì khán giả không thể nhìn thấy hình ảnh của họ. Các ngôi sao nhà hát Takarazuka, nhờ việc biểu diễn ở nhà hát Takarazuka và nhà hát Takarazuka Tokyo ở quận Hibiya, mà người hâm mộ mới có thể thưởng thức các tiết mục trình diễn của họ. Người phát thanh viên cũng thế, họ ngồi trước ống kính máy quay và truyền đạt tin tức. Với nghệ sĩ biểu diễn, việc họ có mặt ở nơi thể hiện tác phẩm là điều cần thiết.

Tất nhiên, diễn viên điện ảnh không có mặt tại rạp chiếu phim cũng được, nhưng nếu họ vắng mặt tại trường quay bộ phim thì nhà quay phim không thể làm việc được, vì vậy tất yếu họ phải có mặt tại phim trường. Bởi vì nghệ sĩ biểu hiện thực hiện tác phẩm thông qua bản thân mình, nên sự hiện diện của họ là điều kiện đầu tiên.

Trái lại, với nghệ sĩ sáng tạo, điều kiện đó không cần thiết. Chẳng hạn, họa sĩ Picasso không cần có mặt, chỉ cần là tranh do ông vẽ thì đều đáng giá. Mori Ogai không cần có mặt, chỉ cần có thể đọc tiểu thuyết do ông sáng tác cũng đủ khiến chúng ta rung động. Nhà nghệ thuật sáng tạo không bị giới hạn bởi không gian và thời gian.

Những tuyển thủ chơi bóng chày chủ chốt tại Mỹ, dù giữ vị trí quan trọng trên sân bóng chày tại Mỹ, họ vẫn không thể tham gia trận đấu bóng chày tại Nhật Bản. Tuy nhiên, nhà phát minh Edison mặc dù sinh sống tại Mỹ, phát minh bóng đèn của ông vẫn có thể thắp sáng cho cả bề mặt trái đất. Sau khi Edison qua đời, bóng đèn hoàn toàn không thay đổi, vẫn tiếp tục thực hiện chức năng chiếu sáng. Vì vậy, có thể nói: “Ngài Edison đã mất nhưng bóng đèn vẫn tỏa sáng”.

Trở thành nghệ sĩ sáng tạo đồng nghĩa với việc có được năng lực vượt qua không gian và thời gian.

Tư Duy 1 Phút

Nguồn: Internet

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *