Tâm Lý Học Hài Hước

tam-ly-hoc-hai-huoc

Đúng như tên gọi của mình, Tâm lý học hài hước sẽ giúp bạn cảm nhận được ngành tâm lý ở một góc nhìn mới mẻ, hoàn toàn khác. Bằng góc nhìn gẫn gũi, đời thường, hài hước, các độc giả nhất định sẽ vô cùng thích thú. Các mẩu chuyện trong sách sẽ giúp chúng ta nhìn thấu các sự thật trong đời sống.

tam-ly-hoc-hai-huoc
Sách hay “Tâm lý học hài hước”

Giới thiệu sách hay Tâm lý học hài hước

Công ty phát hànhThái Hà
Tên sáchTâm lý học hài hước
Tác giảRichard Wiseman
Ngày xuất bản2019-10-01 00:00:00
Kích thước15.5×24 cm
Loại bìaBìa mềm
Số trang294

Richard Wiseman là giáo sư về ngành tâm lý học.  Ông hiện công tác tại đại học Hertfordshire, vương quốc Anh. Ông có nhiều tác phẩm nổi tiếng và Tâm lý học hài hước cũng là một trong các tác phẩm nổi bật đó. Ông được nhiều độc giả từ nhiều quốc gia biết đến, trong đó có Việt Nam.

Nội dung sách hay Tâm lý học hài hước

Trong suy nghĩ nhiều người, tâm lý học được xem là ngành khoa học nghiên cứu sự hình thành tính cách con người, dưới sự tác động của các yếu tố di truyền hay môi trường làm ảnh hưởng đến hành động và suy nghĩ của cá nhân. Cùng Tâm lý học hài hước nhìn nó theo một cách mới mẻ nhé!

Chương 1: Ngày sinh của bạn cho biết điều gì về bạn? – Ngành khoa học mới của tâm lý học thời gian

Ở chương đầu tiên của Tâm lý học hài hước tác giả nói với chúng ta rằng không nên tin vào chiêm tinh bởi vì đã có các thí nghiệm chứng minh. Không nên tin vào các lời bói toán vì nó chỉ là các lời nhận xét chung chỉ đúng cho phần đông người coi. Ngày sinh không thể cho ta biết trước được sự may mắn hay xui xẻo. Mà thực chất vận mệnh nằm trong tay mỗi người.

Chương 2: Tin người nhưng không phải tin mọi điều họ nói – Tâm lý học lừa dối và mánh khóe

Tại chương 2 của Tâm lý học hài hước, tác giả muốn truyền tải thông điệp mong chúng ta hãy biết suy xét, nhìn nhận mỗi người. Không phải điều gì cũng nên tin mà phải biết chọn lọc để tránh bị lừa dối. Hãy lắng nghe và tập quan sát nhiều hơn để dễ dàng nắm bắt các mánh khóe, chiêu trò.

Chương 3: Tin vào 6 điều bất khả thi trước bữa sáng – Tâm lý học khám phá về trạng thái lấp lửng

Tại chương 3 của Tâm lý học hài hước, tác giả giải thích ý nghĩa của số 13 với người phương Tây và số 4, năm Bính Ngọ với người Châu Á. Dẫn chứng về con mèo đen để chỉ ra sự xui xẻo nhưng thật ra đó chỉ là bản chất tự hù dọa mình của con người. Sau đó là các dẫn chứng về người đi trên than, sóng hạ âm.

Chương 4: Thay đổi quyết định: Khoa học mới về việc ra quyết định

Tại chương 4 của Tâm lý học hài hước, tác giả lại dùng các thí nghiệm như cái tên, chiều cao gây ảnh hưởng đến sự nhìn nhận và cách đánh giá chủ quan. Chủ yếu nói về ảnh hưởng của tiềm thức tác động lên cách chúng ta nhìn nhận, ra quyết định.

Chương 5: Khoa học về câu chuyện hài hước nhất thế giới

Đây có lẽ đây là chương hài hước nhất quyển sách Tâm lý học hài hước này. Nói về cách tạo ra sự hài hước và ảnh hưởng của nó trong cuộc sống hàng ngày. Tác giả chỉ ra trên đời sẽ không có câu chuyện nào là hài hước nhất, chỉ có thể là do khiếu hài hước ở mỗi người vốn dĩ là khác nhau.

Chương 6: Tội đồ hay vị thánh?

Tại chương cuối cùng của Tâm lý học hài hước. Tác giả chỉ ra điều siêu nhiên rằng mỗi người khi mất đi làm thế nào để lên thiên đàng, không phải do thế lực nào đó quyết định mà là do chính bản thân mỗi người.

Cũng như việc giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống ngày càng giảm đi do sự bận rộn của nhịp sống. Mỗi người cho rằng thời gian của mình luôn quan trọng không thể bỏ thời gian cho việc ít quan trọng, không có lợi cho bản thân.

Trích đoạn sách hay Tâm lý học hài hước

Chú voi Jumbo mưu mẹo, những con khỉ biết nói và những đứa trẻ nói dối
Vài năm trước, nhà nghiên cứu động vật Maxine Morris đã phát hiện ra một số hành vi khá gây tò mò khi quan sát một nhóm những chú voi châu Á tại Vườn thú Washington.

Đến giờ ăn, mỗi con voi được một bó cỏ khô to. Morris chú ý thấy một đôi voi có xu hướng ăn bó cỏ một cách nhanh chóng theo cách riêng của chúng, lén đến gần những con ăn chậm hơn và bắt đầu khua vòi sang hai bên theo kiểu dường như vô định. Với người không hiểu rõ, thì rõ ràng là những con voi này chỉ đang giết thời gian mà thôi. Tuy nhiên, việc quan sát nhiều lần của Morris đã cho thấy rằng hành vi trông ngô nghê này che giấu một mục đích lừa dối. Một khi những con voi khua vòi này ở vịtrí đủ gần với con voi khác, chúng sẽ đột ngột chộp lấy phần cỏ khô và ngốn lấy nhanh chóng. Voi được biết đến là loài có tầm nhìn kém và vì vậy những con voi ăn chậm thường hoàn toàn không biết được hành vi trộm cỏ này.

Khá hấp dẫn khi xem những phần khua vòi/trộm cỏ như bằng chứng của một trò mưu mẹo được lên kế hoạch và thực hiện cẩn thận. Một phiên bản gã khổng lồ của phim Ocean’s Eleven (Mười một tên cướp thế kỷ)(1 ). Tuy nhiên điều này chỉ là sự mơ tưởng.Chúng tôi cũng nói chuyện theo cách đó với máy tính và ô tô như thể chúng là con người, do đó chúng tôi có xu hướng nhân cách hóa hành vi của những “người bạn bốn chân này” của mình. Có vẻ như những chú voi mưu mẹo chỉ đơn giản là tình cờ kết hợp tiến đến khua vòi/trộm cỏ, chứ không phải do chúng quá thích cỏ khô, và chúng đã lặp lại hành vi mà thực sự không hề suy nghĩ gì cả. Cách duy nhất để biết chính xác là khám phá xem điều gì thực sự đang xảy ra trong đầu của những chú voi. Tin xấu là voi không có vịtrí để mô tả những suy nghĩ và cảm xúc sâu thẳm nhất. Tin tốt là một số nhà nghiên cứu tin rằng hành vi này không phải được loài voi phát triển mà là một trong những tổ tiên tiến hóa gần nhất với chúng ta.

Vào những năm 1970, những con gorilla biết nói đều lên cơn giận dữ. Là một phần của chương trình nghiên cứu quy mô lớn khám phá sự liên lạc giữa các loài, nhà tâm lý học phát triển, Tiến sĩ Francine Patterson, Đại học Stanford, đã nỗ lực dạy hai con gorilla sống ở vùng đất thấp có tên Michael và Koko một phiên bản đơn giản hóa của ngôn ngữ ký hiệu của Mỹ. Theo Patterson, những con khỉto lớn này có khả năng duy trì những cuộc trò chuyện có nghĩa, và thậm chí có thể suy nghĩ những chủ đề sâu sắc chẳng hạn như tình yêu và cái chết. Nhiều khía cạnh nội tâm của gorilla xuất hiện khá giống với của chúng ta. Chẳng hạn, Michael thích xem chương trình Sesame Street của trẻ em, trong khi Koko thích Mister Roger’s Neighborhood. Vào năm 1998, Koko là khách mời trong chương trình yêu thích của mình, giúp dạy trẻ em rằng “ẩn sâu là con người thú vị hơn những gì bạn nhìn thấy ở vẻ bề ngoài”. Michael thích vẽ tranh và đã cho ra đời nhiều tác phẩm nghệ thuật bao gồm chân dung tự họa và một số tranh tĩnh vật. Tác phẩm của Michael khá nổi tiếng với con người, và được trưng bày trong rất nhiều triển lãm. Koko cũng nhận được sự chú ý của công chúng. Koko xuất hiện trong một vài bộ phim và là nguồn cảm hứng sau Amy, con khỉ biết nói, trong cuốn sách bán chạy của Michael Crichton, Congo. Koko cũng có mặt trong một đoạn video quảng cáo trên trang web của mình (sử dụng kỹ năng giao tiếp để kêu gọi quyên góp) và trong năm 1998, Koko đã tham gia trang web trò chuyện giữa các loài. Những dòng mở của cuộc trò chuyện giữa người phỏng vấn, Koko và Tiến sĩ Patterson minh họa một số khó khăn gắn liền với việc cố gắng hiểu câu chuyện phiếm với gorilla.

Người phỏng vấn: Bây giờ tôi sẽ bắt đầu lấy câu hỏi của khán giả. Câu hỏi đầu tiên của chúng ta là: Koko, bạn có định có con trong tương lai không?

Koko: Màu hồng.

Patterson: Hôm nay chúng tôi đã có cuộc thảo luận về màu sắc trước đó.

Koko: Nghe này, Koko thích ăn uống.

Người phỏng vấn: Tôi cũng thế!

Patterson: Thế còn về đứa con? Koko đang nghĩ….

Koko: Không để ý.

Patterson: Nó lấy tay ôm mặt… thế có nghĩa là điều đó không xảy ra, về cơ bản, hoặc điều đó vẫn chưa xảy ra.

Bất chấp khó khăn, những người huấn luyện Michael và Koko tin rằng họ đã khám phá ra “hai đồng nghiệp lông lá” của họ là kẻ dối trá. Trong một ví dụ, Koko làm vỡ một con mèo đồ chơi, sau đó ra dấu để biểu thị rằng chỗ vỡ là do một trong những người huấn luyện của nó gây ra. Trong một phần khác, Michael đã xé chiếc áo của một huấn luyện viên và khi được hỏi ai là người phải chịu trách nhiệm cho sự việc, thì nó ra dấu là “Koko”. Khi người huấn luyện biểu lộ sự hoài nghi về câu trả lời thì Michael đã đổi ý, và ra dấu là Tiến sĩ Patterson là người có lỗi. Khi người huấn luyện dồn
ép một lần nữa, thì cuối cùng Michael đã nhìn một cách e dè (điều này không dễ với một con gorilla), và sau đó thú nhận tất cả. Trong khi những trường hợp bị cho là lừa dối giữa những con voi hoàn toàn được dựa trên sự quan sát, thì kỹ năng ngôn ngữ của những con gorilla dường như cung cấp nhiều bằng chứng thuyết phục hơn về sự lừa dối có chủ định.
Khả năng nói chuyện và nói dối của những con khỉ đã tạo ra cuộc tranh luận gay gắt giữa các nhà nghiên cứu. Những người ủng hộ cho rằng Michael và Koko rõ ràng có thể bày tỏ suy nghĩ và cảm xúc sâu thẳm nhất của chúng, và các hành vi được mô tả trong phần “Ai xé áo?”, “Đó là cô ấy” là bằng chứng rõ ràng của sự lừa dối. Đáp lại, những người chỉtrích thì cho rằng người huấn luyện quá nhiệt tình đọc ý nghĩa những hành động ngẫu nhiên của gorilla, và vì thế, khi nó trở thành nói dối, thì những con khỉto lớn có thể đơn giản là lặp lại những hành vi đã giúp chúng thoát khỏi rắc
rối trước đó. Với những con voi ăn trộm cỏ khô thì hầu như không thể biết chắc chắn được.

Do những khó khăn của việc cố gắng xác định xem liệu những con voi hay gorilla có thực sự có khả năng nói dối không, thì các nhà nghiên cứu khác đã khám phá ra sự phát triển của lừa dối trong điều tuyệt vời nhất tiếp theo – trẻ em.

Một trong những thí nghiệm thú vị nhất là kiểm tra trẻ em, những đứa trẻ gian lận tham gia vào thí nghiệm đề nghị chúng không nhìn lén đồ chơi yêu thích của mình. Trong những nghiên cứu này, một đứa trẻ được dẫn vào phòng thí nghiệm và được yêu cầu ngồi quay mặt vào tường. Người tiến hành thí nghiệm sau đó giải thích rằng ông sẽ sắp xếp một bộ đồ chơi công phu cách khoảng 1m phía sau họ. Sau khi sắp xếp đồ chơi xong, ông nói rằng mình phải rời khỏi phòng thí nghiệm, và đề nghị đứa bé không quay lại nhìn lén đồ chơi. Đứa bé được bí mật ghi hình trong vài phút bằng những máy quay được giấu kín, sau đó người tiến hành thí nghiệm quay lại và hỏi xem chúng có nhìn lén không. Hầu như tất cả những đứa trẻ ba tuổi đều nhìn lén, và một nửa trong số chúng nói dối người tiến hành thí nghiệm. Tất cả trẻ chưa tròn 5 tuổi đều nhìn lén và nói dối. Những kết quả này cung cấp bằng chứng thuyết phục rằng nói dối bắt đầu xuất hiện khi chúng ta học nói. Có lẽ điều đáng ngạc nhiên là khi cha mẹ của những đứa trẻ được cho xem đoạn phim mà chúng phủ nhận là đã nhìn lén đồ chơi, họ không thể nhận ra liệu đứa con yêu quý của mình đang nói dối hay nói thật.

Triệt để tán thành với câu ngạn ngữ cổ không bao giờ làm việc với trẻ con hay động vật, nên nghiên cứu của tôi về nói dối tập trung vào sự gian dối của người lớn.

Nhận xét về sách Tâm lý học hài hước

Với chỉ 6 chương sách, Tâm lý học hài hước đã cho chúng ta nhận ra nhiều bài học quý giá từ các thí nghiệm. Tâm lý học hài hước được đánh giá là sách tâm lý hay nhưng không hẳn dành cho số đông độc giả. Sách phù hợp với những bạn nào có sở thích thí nghiệm và tìm hiểu các điều phức tạp về tâm lý học. Đây Là nguồn tài liệu đáng để tham khảo và cảm nhận.

Tâm lý học hài hước đem đến cho ta những cái nhìn mới mẻ và thú vị. Mặc dù chúng là những điều quen thuộc hằng ngày mà chúng ta ít khi để ý tới. Hãy cùng đọc ngay sách Tâm lý học hài hước để hiểu hơn về quyển sách này nhé!

Xem ngay:

Cái Bẫy Của Cơn Giận

Những đòn tâm lý trong thuyết phục – Robert B.Cialdini

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *