Hoàng tử và chú bé nghèo khổ. Cổ tích dựa trên lịch sử – Mark Twain

bìa sách hoàng tử và chú bé nghèo khổ

Truyện cổ tích “Hoàng tử và chú bé nghèo khổ” dựa trên lịch sử kể về việc hoán đổi thân phận giữa một hoàng tử và một chú bé nghèo, từ đó cuộc sống của họ thay đổi với một chuỗi những tình huống li kì vừa đan xen lịch sử, vừa sáng tạo những chi tiết gay cấn. Đây chính là tác phẩm hấp dẫn mà đại văn hào Mark Twain đặc biệt viết riêng cho độc giả nhí.

Hoàng tử và chú bé nghèo khổ
Truyện cổ tích Hoàng tử và chú bé nghèo khổ

Chuyến vi hành bất đắc dĩ của hoàng tử nước Anh

Câu truyện phát triển dựa trên một tình tiết hư cấu nghe vô lý mà dưới ngòi bút của đại văn hào lại rất có sức thuyết phục.

Hai chú bé có sự cách biệt quá xa về thân phân và địa vị nhưng có ngoại hình giống nhau như hai giọt nước. Khởi nguồn câu truyện bắt đầu khi vị hoàng tử trẻ tuổi Edward không một chút đề phòng chỉ vì tính hiếu kì đã đổi trang phục cho chú bé nghèo khổ Tom. Để rồi cậu bất đắc dĩ phải trải qua một cuộc phiêu liêu đầy gian nan trước khi tìm lại được ngai vàng của mình.

Bị hiểu lầm vào thân phận của Tom, Edward phải lưu lạc, vất vưởng đầu đường xó chợ bên cạnh những người có địa vị thấp kém nhất trong xã hội Anh lúc bấy giờ.  Cậu trải qua những tình huống oái ăm, dở khóc dở cười, kéo theo với không ít những biến cố khác.

Vốn sinh ra đã ngậm thìa vàng và sống trong lụa là, gấm vóc, ăn uống xa hoa. Nay bỗng chốc bị hô biến thành một đứa trẻ ăn xin nghèo hèn, đói khát, thậm chí có lúc phải trốn chạy, bị bắt giam, suýt nguy hiểm tới tính mạng. 

Tưởng như Edward sẽ bị vùi dập trong sự sợ hãi, tuyệt vọng bởi sự tàn nhẫn của hiện thực xã hội, sự hãm hại của những kẻ xấu nhưng bằng lòng dũng cảm, sự bền trí không bỏ cuộc, Edward đã tìm lại được những gì thuộc về mình. May mắn cho Edward giữa “bầy soi gian ác” vẫn có những con người hào hiệp, giúp đỡ và che chở cho cậu.

Chuyến vi hành của Eward tuy do một tình huống bất đắc dĩ nhưng là cần thiết để cậu có thể thấu hiểu về dân tình thế thái hơn, về cuộc sống của người dân bên ngoài cánh cổng hoàng cung.

Quyền lực khi ở trong tay người không có tham vọng với nó cũng trở nên rất tầm thường

Còn Tom đã quá quen với sự nghèo khổ, đói khát mà cái giàu ập đến bất ngờ khiến cậu thích ứng không kịp. Đột nhiên được hưởng sự sung túc trong hoàng gia, Tom đã lúng túng một cách dễ thương.

Dù vậy, Tom vẫn không quên gia đình của mình, gốc gác của mình. Trước một bàn ăn đầy của ngon vật lạ, Tom luôn nghĩ về mẹ và các chị của mình và mong ước họ cũng được thưởng thức cùng. Đây là một chú bé giàu lòng yêu thương và trong sáng.

Một đứa bé đơn thuần và hiền lành như Tom.  Dù được cung phụng, ăn sung mặc sướng mà Tom luôn bất an, lo sợ sẽ bị lật tẩy và bị trừng phạt. Bằng sự thông minh và quả cảm, Tom vượt qua được mọi chuyện trong cung, và còn được chuẩn bị đưa lên ngôi báu – một vị trí quyền lực đỉnh cao

Tom đã có mọi cơ hội để thay thế Edward vĩnh viễn. Nhưng thật may sao Tom vẫn giữ được tâm hồn trong sáng, không tham quyền cố vị. Cái Tom cần là được trở về bên gia đình mình, sống vui vẻ và hạnh phúc. 

Cuối truyện “Hoàng tử và chú bé nghèo khổ”

Ngai vàng trở về với chủ nhân thực sự, còn Tom cũng được đền đáp khi có cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc mãi về sau. Đó là chất liệu cổ tích trong câu chuyện của Mark Twain, một cái kết có hậu và đẹp lòng người.

Ngoài đời, có mấy ai có thể bền chí, kiên gan như Ewdard vượt qua mọi gian nan, mọi hiểm nguy tìm về với vị trí của mình, có mấy ai có thể không động lòng trước quyền lực như Tom, sẵn sàng từ bỏ trả lại mọi thứ về chủ cũ. Cuộc sống quá phũ phàng, người đọc cần lắm những bài ca cổ tích ca ngợi về lòng tốt, về sự hào hiệp, chính nghĩa như tác phẩm.

Bài học

Đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài bởi lẽ một trái tim bao la có thể được ẩn giấu dưới lớp áo nghèo khó

Tình tiết thêu dệt về sự hoán đổi vị trí giữa hoàng tử và chú bé ngoài khổ khi hai người đổi trang phục lại chính là giá trị bài học cốt lõi của câu truyện. 

Đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là đều vô cùng sai lầm.

Khoác lên mình y phục hoàng tử thì là hoàng tử, mặc tấm vải rách rưới thì là kẻ nghèo khổ. Một xã hội chuộng hình thức, khi con người thường được “định giá” qua quần áo, trang sức mà họ “tô vẽ” lên người mà không quan tâm đến nhân cách bên trong của họ.

Đôi khi, sang hèn không phụ thuộc vào trang phục cũng như ngoại hình bên ngoài. Vẻ bề ngoài chưa chắc đã thể hiện đúng bản chất thật bên trong nên đừng đánh giá người khác qua nó.

Con người sống và thể hiện mình bằng nhân phẩm và năng lực của bản thân, chứ không phải đo độ sang – hèn qua váy vóc, quần áo, trang sức. Nét đẹp của con người thể hiện ở tâm hồn, ở tấm lòng cao cả và sự lương thiện, “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”.

Vì vậy, hãy thận trọng hơn trong việc nhìn người, đừng chủ quan đánh giá người khác bằng vẻ bề ngoài.

Nguồn: https://sachhay24h.com/hoang-tu-va-chu-be-ngheo-kho-co-tich-dua-tren-lich-su-mark-twain-a546.html

Tham khảo thêm sách

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *